Nắng Phù Dung - Truyện vừa, tác giả Hà Văn Sĩ

Chủ nhật - 01/03/2020 03:42
Nắng Phù Dung - Truyện vừa, tác giả Hà Văn Sĩ
CHƯƠNG I
1.
Cầm quyết định phân công về một tỉnh lỵ miền Tây xa hun hút. T nghĩ ngợi mông lung. Chàng vẽ ra một viễn cảnh tương lai đầy thơ mộng. Chuyến xe xuất phát lúc 4 giờ 30 sáng. Trời mùa thu gió lạnh. Quốc lộ 1 từ Sài Gòn về các tỉnh miền Tây đường nhỏ, xe chạy chậm. Còn phải qua hai phà nữa.
Đường xa lại xa thêm. Hai bên lộ những ngôi nhà lợp lá dừa đơn sơ bên bờ kênh rạch nối nhau san sát. Con đường mà sau này hắn đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần mỗi độ hè về hoặc mỗi lần Tết đến Xuân sang. . .
2.
Thầy chờ một lát. Bác bảo vệ da ngăm đen mặc áo bu-lu-dông vừa rót nước mời tôi uống vừa nói:
- Ông hiệu trưởng đến giờ, ổng đi làm sớm lắm, nhà ổng gần đây thôi.
Bác vừa nói vừa chỉ tay về phía sau ý chừng chỉ hướng nhà ông hiệu trưởng cho tôi. Tôi vâng dạ và cầm ly nước trên tay: mời bác uống nước ạ!

- Thầy cứ tự nhiên!
Sau khi gặp ông hiệu trưởng, chuyện trò sơ sơ, ông bảo cứ nghỉ ngơi đã, công việc từ từ rồi tính, ông cho bảo vệ dẫn tôi xuống dãy nhà tập thể ở tạm. Gọi là tạm nhưng mắt tôi quan sát xung quanh, biết đây là khu tập thể giáo viên nên chắc rằng mình sẽ ở trong căn phòng của dãy nhà lá tạm bợ này. Có tiếng oang oang ở phòng bên: Vất ba lô đó, qua đây làm ly, nhập bọn. Môn Toán hả? (Sao lại là môn Toán hỉ?) Tiếng một cô nào đó nhỏ nhẹ : giáo viên mới hả anh? Ừ, đẹp trai lắm đó cô. (lại nữa, mình vừa gầy, vừa thấp). Một giọng nam ồ ồ cất lên. Rõ khổ! Chưa thấy mặt mũi chi hết mà đã khen đẹp trai, xạo mồm. Nghĩ thì nghĩ vậy mà nào đâu dám nói.

CHƯƠNG II.
3.
Nắng sớm rọi vào mặt làm hắn tỉnh ngủ. Đầu đau nhức. Đêm qua hắn mơ.
Một giấc mơ kỳ lạ. Hắn đi lạc trong rừng. Rừng không có lối đi. Men theo con suối nhỏ, con nai ngơ ngác đang đứng bên bờ suối nghe tiếng động giật mình ngó quanh. Chim chóc bay đi. Một con hổ phát hiện ra hắn từ từ tiến lại gần, nhìn chăm chăm vào mặt hắn. Mồ hôi ướt đẫm vai áo. Hắn nhắm mắt lại nguyện cầu. Đàn voi từ đâu kéo tới không biết. Con hổ lại nhìn hắn rồi quay mặt bước đi. Hổ không muốn động tĩnh với bầy voi kia. Hắn toát da gà. Ánh trăng soi tỏ mấy rặng dừa, hắn nằm trên chiếc xuồng nhỏ nhìn lên bầu trời đầy trăng sao. Giấc mơ ở chốn núi rừng thuở vừa đi học, vừa chăn trâu đang hoà cùng cái xứ sở miền sông nước đan xen làm hắn mệt lả người rồi chìm sâu vào cơn mộng mị. Mơ hồ hắn nhớ lại ngày hôm qua, đầu lại đau như búa bổ.
Con hổ ở núi rừng trong mơ với con hổ trong thơ khác nhau xa lắm lắm. Đọc Nhớ rừng của Thế Lữ, yêu mến con hổ bao nhiêu thì trong mơ, con hổ lại đáng sợ bấy nhiêu. "Mơ và thực ở hai bờ suy tưởng", đằng này chẳng phải mơ và thực mà là thơ và mơ. Thơ thì đẹp mà mơ thì dựng cả tóc gáy.

4.
Học trò miền Tây hiền lành và dễ mến. Đi đâu ai hỏi cũng trả lời đi xóm. Nhà trò có đám tiệc gì cũng mời thầy cho được. Đã vào tiệc thì khó mà chối từ. Chủ nhà uống, khách uống, say là có võng nằm, ngủ một giấc rồi dậy uống tiếp. Chẳng phân biệt chủ nhà hay là khách. Tiệc rượu khó mà tàn. Cứ rượu vào thì lời ra. Dân ở đây mến khách. Họ quý trọng thầy giáo. Cứ mà mỗi khi có thầy giáo đến nhà là hàng xóm đến chơi. Họ cùng ngồi vào bàn nhậu. Không khách khí, cũng chẳng đợi ai mời. Cái khái niệm đông vui mà hao ở đâu có chứ ở đây thì không. Nhà nào cũng có khạp rượu. Mồi thì vô kể. Con cá con tôm dưới sông, con gà con vịt ở chuồng, đồ khô thì cũng sẵn. Miễn là vui. Họ uống nguyên li và xoay vòng. Chẳng ai lại qua tua. Vào ba ra bảy, cứ thế mà thành luật. Trừ khi anh mệt xỉn thì cứ quay ra phản hoặc lên võng mà nằm. Chuyện Đông Tây kim cổ, chuyện ngoài Bắc trong Nam, chuyện nhà anh, nhà tôi cứ rôm rả, chẳng đầu chẳng cuối. Đang vui vẻ, cao hứng, họ phục mấy thầy kiến thức siêu phàm, rồi họ đặt ra câu đố. Họ đố toán mẹo. Mấy thầy giáo bó tay. Họ chê thầy dốt. Thế rồi cãi vã to tiếng, ẩu đả. Rượt nhau chạy, xách dép lào lên mà chạy. Mai rồi quên hết trơn. Lại thầy thầy, anh năm, anh ba, hôm qua vui hén, hết biết!
    CHƯƠNG III
5.
Ánh trăng chênh chếch nhô lên sau dãy nhà khu tập thể phía bên dãy nhà học trò dựng tạm để trọ. Trường không có ký túc xá cho học sinh, những khoảnh đất trống nhà trường cho học sinh dựng nhà. Nhà thầy, nhà trò ở cạnh nhau chỉ cách một con mương. Dãy nọ nối tiếp dãy kia. Những đêm sáng trăng, thầy trò ngồi bên nhau ca hát. Gọi là ca hát chứ học trò quen ca cải lương.
Những câu vọng cổ vang lên mùi mẫn. Võ Đông Sơ, Bạch Thu Hà rồi Tình anh bán chiếu.
- Hòòòòo ....... ooơơơi! Chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm, công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu. Chiếu này tôi chẳng bán đâu, tìm cô không gặp, hòòòòo ...... ooơơơi, tôi gối đầu mỗi đêm.
Những câu ca cất lên ở vùng sông nước mênh mông buồn não nuột. Hắn cũng nao nao lòng mỗi khi nghe mấy đứa học trò ca cổ. Tiếng đàn hòa cùng với sáu câu ca cứ thế mênh mang mênh mang khi con nước ròng sắp cạn. Bờ sông nghiêng nghiêng chao mình dưới rặng dừa, mờ ảo, ánh trăng xiên ngang qua kẻ lá. Bất ngờ, cô bé học trò lớp hắn đề nghị. Bây giờ tới lượt thầy ca hen. Hắn đỏ mặt. Hắn có biết câu vọng cổ nào đâu mà ca.
- Im lặng nghe thầy ca bây.
Trời đất, tình thế này, hắn đành phải hát.
- Giờ thầy hát, mà ca nhạc được không? Cải lương thầy không thuộc bài nào cả.
- Cũng được thầy.

Lấy hết can đảm. Không khí đang sôi nổi bỗng dưng im ắng quá. Hắn run run, hạ giọng.
- Rồi mai tôi đưa em xa kỷ niệm. Xin lời cuối không dối gian trong mắt em. Tình yêu cho thương đau nghe buồn thêm...
Bài hát hồi sinh viên hắn thường hay hát với bạn bè sao bây giờ hắn quên. Cô bé cất giọng tiếp lời :
- Gác vắng mưa gợi niềm chăn chiếu. Còn đây không gian xưa quen gót lầy. Bên hè phố cây lá thưa chim đã bay. Ngồi nghe yêu thương đi xa tầm tay. Giữa tiếng ru trầm vào cơn mê này. Chiều xưa em qua đây ru hồn nắng ngủ say lời yêu trót đong đầy ...
Giọng của cô bé ngọt mềm, thiết tha, tình cảm ...Lạ thật, ở cái xứ ca cổ này sao con bé lại biết bài hát này? Hắn đang miên man trong dòng suy nghĩ, cô bé cắt ngang:
- Sao thầy? Em hát không đúng à?
- Không, em hát đúng, hát hay nữa ...
Rồi tất cả chìm vào im lặng. May mà thằng Chịa cất tiếng oang oang:
- "Ca nhạc hay lắm, nhưng buồn thầy ạ". Để em tấu lên một đoạn hài đi, cho vui.
Cả lũ học trò lắc lư theo điệu hài của nó. Chỉ cô bé là im lặng, chốc chốc lại nhìn hắn rồi mỉm miệng cười. May mà lúc ấy ánh trăng vừa ẩn khuất sau đám mây màu xám bạc.


CHƯƠNG IV
6.
Loay hoay từ sáng, chọn bài, viết, vẽ, đến tối mà tờ báo vẫn chưa xong. Lại còn gặp sự cố nữa. Nghe đâu tờ báo lớp nào thuê hoặc thầy cô viết, kẻ, vẽ đều bị trừ điểm. Bởi vậy hắn chỉ viết, vẽ mẫu. Học trò theo đó mà làm. Tờ báo phải đủ các thể loại: Thơ, văn xuôi, truyện ngắn, tuỳ bút, câu đố, truyện cười, lời ngỏ, tranh biếm họa, góc vui cười, lời hay, ý đẹp, lại còn vè và sớ táo quân nữa. Riêng cái khoản vè và Sớ Táo Quân mà con bé đã giận hắn cả giờ. Thể loại gì gì cũng được, chứ STáo Quân con bé không biết, vè thì nó không ưa. Nói không ưa chứ thực ra nó nghĩ là nó không viết hay được. Cũng không dám cãi với thầy nên con bé giận, mắt đỏ hoe, nó chỉ nói nó bệnh, chiều nay không tập trung làm được. Hắn không biết con bé giận nên làm mấy câu ví dụ cho thằng Dũng viết tiếp. Nghe vẻ nghe ve, nghe vè lớp học, môn toán khó học, đã có Tuấn Anh...”.  Nghe vậy, thằng Dũng bảo, bạn H. làm được. Thế là nó chạy vù về chỗ con bé trọ, gọi con bé tới làm. Con bé đọc tờ giấy thầy viết, hắn liền đến nơi viết tiếp. Cả thầy, cả trò vào bài vè không sót một ai, đoạn viết về hắn - thầy chủ nhiệm - có đến 3 dòng. Hắn hỏi : Không phải em bệnh à? Nó cười, nhe cả hàm răng trắng muốt: em tưởng khó, em không làm được. Đọc bài con bé viết, hắn thấy vui vui. Con bé thật có khiếu viết. Chưa kể đến bài thơ kia, ý tứ sắc sảo, câu thơ năm chữ, tự nhiên, cân đối, lại là những câu ca tụng hắn : "Thầy giảng giải từng li, thầy giảng nghĩa từng tí, thầy giảng thật tỉ mỉ, cho chúng em hiểu bài". Say sưa trong ý nghĩ ấy, xoay người vẽ hình ảnh cô gái mặc chiếc áo bà ba trên chiếc xuồng ba lá, lấy cây cọ chấm vào bình mực, lỡ tay làm bình mực nghiêng, đổ nhòe cả mặt báo. Thế là công của các em từ sáng tới giờ thành công toi. Chuyện ấy làm con bé giận hắn đến mấy ngày mặc dù đêm đó hắn phải thức cùng học trò của mình làm xong tờ báo để sáng  mai kịp nộp. Hôm nhận giải, hắn thấy mắt cô bé ươn ướt!
7.

Phù dung , hay còn gọi là phù dung thân mộc, mộc phù dung, địa phù dung, phù dung núi, hoa phù dung, mộc liên, là một loài thực vật có hoa thân nhỡ thuộc họ Cẩm quỳ. Cành phù dung hình sao. Lá có năm cánh, cuống lá hình tim. Hoa lớn, có hai loại: hoa đơn (có 5 cánh), hoa kép (có nhiều cánh); hoa nở xoè to bằng cái bát, chất cánh xốp, trông như hoa giấy; hoa thay đổi màu sắc từ sáng đến chiều, sáng trắng, trưa hồng, chiều đỏ. Cây được trồng ở Trung Quốc, Ấn Độ, Philippin, Nhật Bản, Hoa Kỳ. Hắn đang ví dụ về một đoạn văn thuyết minh. Thuyết minh về một loài cây trồng, lạ và đẹp, có nhiều công dụng. Cả lớp chú ý lắng nghe. Một vài đứa xuýt xoa. Hắn tiếp “Ở Việt Nam, Phù dung được trồng để làm cảnh. Lá và hoa tươi được giã, đắp lên mụn nhọt đang mưng mủ để hút mủ, và làm giảm đau nhức. Con bé mắt đen láy, tròn xoe nhìn hắn chăm chú, cảm phục. Hắn định bịa thêm “Và chữa bệnh tim nữa”. Bỗng, con bé giơ tay: “Thầy đã thấy cây phù dung chưa ạ?”. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến tình huống này. Chẳng lẽ nói dối với học trò. Hắn nhìn con bé, vừa thấy dễ thương, vừa tức. Mới ra trường có hai, ba năm, hắn ít có kinh nghiệm khi phải xử lý tình huống như vầy. Chợt hắn nhớ ra câu chuyện  mà trước đây hắn nghe được. Giọng nhẹ nhàng, hắn tiếp: Hôm trước lớp chúng ta đã học “Câu đố”. Thầy quên chưa kể. Có nhà văn, trước đây cũng làm nghề dạy học. Có lần ông đang giảng cho học trò về câu đố, một cậu học trò xin phép phát biểu: “Thầy cho em đố được không ạ?” - Ồ, tốt quá, em đố đi! Cậu học trò đĩnh đạc: “Em đố thầy, con gì mà mà ... (nó ấp úng) bốn chân to như cột đình mà đầu thì bé như hột mít”. Sau một hồi suy nghĩ, thầy phải thú thật: Thầy chịu! Vậy em nói cho thầy và cả lớp biết đi! Cậu học trò nhỏ nhẹ: “Thầy cũng không biết làm sao em biết được”. Đại khái như vậy. Cả lớp lúc ấy cười ồ. Riêng con bé gật gù.

CHƯƠNG V
8.
Cà Mau quê hương của Bác Ba Phi, là thành phố trẻ, nằm ở cực Nam của Tổ quốc với ba mặt tiếp giáp biển. Đặc sản nổi tiếng của Cà Mau phải kể đến mắm cá lóc, ba khía, tôm cua sò… Khỏi phải nói hắn cũng biết.
Về dạy học ở đây gần ba năm mà hắn chưa có dịp ghé tham quan vườn chim trong Rừng U Minh Hạ hay U Minh Thượng gì đó. Rồi xóm Đất Mũi nữa, cách nơi hắn ở chừng hơn năm, sáu mươi cây số, chèo xuồng mà đi thì biết khi nào mới tới. Đành chỉ tới tới lui lui ở mấy xóm, mấy xã quanh quanh thôi. Xa lắm thì cũng tới được Cái Đôi Vàm để ngắm bầu trời tiếp giáp với biển mênh mông xa thăm thẳm. Hắn thấy tiêng tiếc, biết khi nào mới có dịp trở lại.
Mấy hôm nay, khu tập thể giáo viên và xóm nhà lá học trò có vẻ lẳng lặng khi được tin hắn sắp chuyển trường, về một tỉnh miền Đông nào đó, nghe đâu ở tuốt trên Sài Gòn rồi còn đi nữa.
Mấy thầy, cô đa phần ở tận ngoài miền Bắc, miền Trung vô đây dạy học thì không lạ gì miền Đông. Nhưng nghe đồng nghiệp chuyển công tác cũng thấy buồn.
Còn lũ học trò thì mơ hồ nghĩ thầy chuyển công tác về một nơi xa xa lắm.
Những tiết học cuối cùng cả lớp cứ im phăng phắc. Không còn tiếng cười đùa như trước nữa.
Ngoài kia, con nước đang lên, mấp mé con đường lầy lội của miền quê yên ả.
Hắn nghe rõ tiếng mái chèo khua nước. Âm thanh buồn lạ. Hắn đã quen với hình ảnh những chiếc xuồng lẻ loi đi trong đêm. Có những dạo đi xóm, tàn cuộc vui cũng phải đến 2, 3 giờ sáng. Chiếc xuồng lặng lẽ của bác Năm đưa thầy trò hắn trở lại trường phải đến rạng sớm tinh mơ mới tới. Bầu trời đầy trăng sao. Nhìn kênh rạch đôi bờ mà lòng ngổn ngang trăm mối.
9.
Chiếc ba lô vẻn vẹn có ba bộ quần áo xếp vội với vài ba cuốn sách sờn gáy. Lũ học trò ra tận bến đò đưa tiễn hắn. Thằng Dũng xốc lại chiếc ba lô trên vai cho thầy, hắn nhảy vọt xuống đò níu tay đỡ thầy bước xuống. Mấy đứa con gái rơm rớm nước mắt. Riêng con bé nhìn hắn, cố nở một nụ cười méo xệch: Thầy đi khỏe hen! Có dịp thầy về ghé thăm tụi em nghe!
Hắn vẫy tay chào. Con đò nổ máy, ì ạch rời bến. Hắn thầm nghĩ và nói lí nhí trong cổ họng: Hôm nào thầy về, thầy sẽ đem theo một đóa hoa phù dung.
Tội nghiệp lũ học trò miền sông nước, biết khi nào ...

CHƯƠNG VI
10.
Ba mươi năm sau.
Đúng dịp kỷ niệm 30 năm ngày tụi học trò ra trường.
- Tụi em không có địa chỉ của thầy nên không biết làm sao được. May mà nhờ có face book mà tụi em liên lạc được với thầy. Hôm thấy thầy đăng truyện trên face book, tụi em vui quá trời luôn. Đứa nào cũng chia sẻ hết a thầy. Có điều, tụi em chịu, không biết mấy nhân vật trong truyện ở đâu ra. Cả cái hôm đưa tiễn nữa. Năm tụi em ra trường, hè đó thầy mới chuyển công tác, có ai biết thầy chuyển đi đâu mà đưa tiễn.
Tôi cười. Lớp mình có đứa nào tên Chịa không? – Dạ không.
Có đứa nào tên Tuấn Anh không? - Dạ không.
Hồi đó có khi nào mấy đứa ngồi hát với thầy không? – Dạ cũng không. Sợ muốn chết, có đứa nào mà dám thầy!
Thầy hỏi nè: - Có đứa nào tên H. Không? – Tên H. thì nhiều lắm thầy ạ.
Bữa nay, có đứa nào tên H. đưa tay lên.
Một, hai ..., có đến bốn ... cánh tay đưa lên!
Có đứa nào là nhân vật trong truyện mà tụi bây chia sẻ trên fây không?
Cả lũ học trò cười vang.
Thầy cho em hỏi: Em không thấy thầy đặt tên truyện là gì cả. Tên truyện là gì vậy thầy?
Đẹp như tiên nữ nhưng những bông hoa phù dung cũng rất là mong manh, những cánh hoa của nó mỏng tựa như màn sương sớm. Biết rằng những bông hoa phù dung này được bắt nguồn từ câu chuyện tình trắc trở giữa nàng tiên có tên Phù Dung và với một người phàm trần.
Chuyện đó cũng không có liên quan chi. Nhưng mấy đứa có nhớ đoạn trong truyện, H. hỏi thầy: Thầy đã thấy cây phù dung chưa?
Dạ nhớ.
Chuyện không có thật nhưng tình cảm thầy trò thuở xưa thì rất thật ...

Vậy đặt tên là Hoa Phù Dung nhé, hay Nắng Phù Dung?
Nắng Phù Dung đi thầy. Hoa Phù Dung đẹp nhưng mà buồn, lại gắn với chuyện tình không vui. Chuyện thầy trò của mình đẹp mà phải không thầy.
Nắng Phù Dung đi. Cho đẹp. Hôm nay trời nắng đẹp mà thầy.
Lũ học trò xưa giờ đã 49, 50 tuổi rồi mà cứ ríu ra ríu rít.
--------------------

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

VIDEO DẠY HỌC
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây