Hãy để quá khứ ngủ yên (Truyện). Tác giả : Hà Văn Sĩ

Thứ tư - 11/03/2020 06:35
250px Sông Trẹm, đoạn qua Thới Bình, Cà Mau
250px Sông Trẹm, đoạn qua Thới Bình, Cà Mau
1.
Hơn 0 giờ, thời gian đang trôi chầm chậm, tiếng mái chèo khua nước, xa vắng buồn mênh mang. Trăng mờ mờ soi rặng dừa nghiêng bóng. Dì Năm, người đàn bà độ ngoài 50, mái tóc dài, búi lại, trên đầu quấn chiếc khăn rằn - mẹ của đứa học trò - buông mái chèo đều nhịp, nhẹ nhàng, khoan thai, chiếc xuồng êm êm trôi về phía trước. Đứa học trò và chị gái của nó, ngủ trong tư thế ngồi, nhường chỗ cho thầy nằm. Hắn yêu lũ học trò miền đất hứa, chẳng hiểu vì sao hắn gọi nơi này là miền đất hứa. Một chiếc vỏ lãi chạy qua, tiếng máy lạch xạch, rồi to dần tạo thành những đợt sóng lớn làm cho chiếc xuồng hắn chao lên chao xuống theo từng đợt sóng nhấp nhô. Người miền Tây sông nước chèo xung đã quen, gặp những chiếc vỏ lãi như vầy họ thường biết cách lách cho con xuồng ngược trên đầu sóng để xuồng khỏi lật. Có đi giữa sông nước mênh mang trong tình cảnh như này mới hiểu câu “Đầu sóng ngọn gió”. Quầy dừa khô để ở phía đầu mũi xuồng với quầy chuối lắc lư dưới ánh sáng của trăng mờ đẹp như tình người Nam Bộ, chân chất, thật thà như câu vọng cổ điệu xàng xê gì đó mà hắn không rành lắm, chỉ nghe học trò hắn nói mỗi khi hắn ca sai. Câu này chưa xuống giọng, thầy phải lên giọng như vầy nè, đứa học trò vừa giảng giải, vừa ca cho hắn ca theo, nghe rất có lý, nhưng rồi hôm khác, hắn vẫn lại xuống giọng ở cái câu xàng xê đó, mà lẽ ra phải lên giọng, rõ khổ!
2.
Thầy không ngủ được à. Dì Năm cất giọng, cái giọng miền Tây Nam Bộ ngọt ngào như nói lối trong đoạn tân cổ giao duyên nào đó.
- Dạ có dì. Nãy giờ ngủ mà dì.
- Vỏ lãi ai mà chạy dữ làm thầy thức giấc chứ gì?
-Dạ, đâu có, hắn định nói tiếp, dì cũng ngủ đi dì, bỗng nhớ, dì đang chèo xuồng, sao ngủ, may mà hắn chưa nói!
- Luyến ơi, dậy đi con, tới đập Thị Tường rồi, dậy mà kéo xuồng nè con.
Luyến dụi mắt, bật dậy, lay thằng em. Dậy, dậy mà kéo xuồng mầy, tới đập rồi.
Thằng Ái, đứa học trò thức giấc, ngáp dài.
- Thầy cứ ngồi, để sắp nhỏ kéo. Thầy không phải xuống.
Thằng Ái và chị của nó nhanh nhảu rời khỏi xuồng, cả ba mẹ con chuẩn bị kéo.
- Để con kéo với dì.
- Thầy cứ ngồi yên đó. Không sao mà.
Hắn chưa kịp bước ra khỏi xuồng thì chiếc xuồng đã được kéo lên gần đỉnh đập.
Xuồng vừa tới dốc đập, ba mẹ con vừa đẩy, vừa nhảy phóc lên xuồng, động tác lẹ làng, dứt khoát, nhanh gọn.
Chiếc xuồng lao nhanh xuống dốc, rẽ nước chòng chành một chút rồi nhẹ trôi.
Bây giờ thì đến lượt chị gái của đứa học trò thay mẹ chèo.
- Thầy ngủ đi thầy. Từ giờ tới huyện không còn cái đập nào nữa cả. Hồi trước nhà em ở bển, giáp ranh Trần Văn Thời, mỗi lần đi huyện phải mất cả đêm, lại phải qua ba cái đập, kéo cực lắm. Đi huyện nào cũng xa cả. Giọng Luyến lơ lớ vì mới tỉnh giấc nên hắn nghe ng
ngộ.

3.
Gần tới huyện. Xa xa lấp ló nhiều ánh đèn của những chiếc xuồng đi chợ sớm. Xuồng hắn chao đảo. Lúc nghiêng sang bên này, lúc lệch sang bên kia. Nhiều chiếc vỏ lãi chạy qua, chạy lại tạo thành nhiều đợt sóng đan xen. Luyến gập người lướt chèo theo từng con sóng gợn. Chiếc áo bà ba với chiếc khăn rằn, giống mẹ, dáng người thon thả, tay chèo của cô nhanh nhảu, uyển chuyển, mềm mại, nhịp nhàng. Tự dưng, hắn nhớ bài hát "Chiếc áo bà ba".
Chiếc áo bà ba trên giòng sông thăm thẳm
Thấp thoáng con xuồng bé nhỏ lướt mong manh
Nón lá đội nghiêng tóc dài con nước đổ
Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời
...
Đất nước mình đây dẫu xuồng ghe bé bỏng
Mà không thôi nhớ thương nên đầy vơi.
Một chút lâng lâng, dịu vợi....
- Thầy nhớ quê à? Em nghe thằng Ái nói, quê thầy ở ngoài miền Trung, có dòng sông thơ mộng lắm phải không thầy? Nghe đâu ở quê thầy có nón bài thơ duyên dáng lắm.
Ý chừng như Luyến muốn nói về vẻ đẹp mượt mà của những cô gái Huế chăng?
- Em chưa có dịp ra tới ngoải, nhưng nghe kể, thích lắm, chắc con gái đẹp lắm phải không thầy?
- Ừ, có dịp Luyến và Ái ra quê thầy chơi cho biết. Mà ở đây, dòng sông có nhiều kênh rạch cũng đẹp lắm em. Chiếc áo bà ba cũng duyên dáng lắm.
- Thầy cứ đùa. Em thấy ở đây quê quá, với lại tụi em cũng không có điều kiện đi đâu xa, chỉ quanh quẩn ở xóm thôi.
- Gần tới rồi hả con? Tiếng dì Năm hỏi nhỏ.
- Thầy không ngủ à? Chà, con bé này, nói chuyện làm chi, để thầy ngủ, mai thầy còn đi dạy.
- Dạ, không sao đâu dì.
- Thằng Ái cũng bật dậy. Thầy và chị nói chuyện vui hen. Làm như nãy giờ nó thức không bằng.

4.
Luyến, chị thằng Ái có lẽ gần bằng tuổi hắn. Học trò miệt quê đi học chậm. Hồi trước giải phóng không có thầy. Lũ con nít lớn nhỏ đều học chung nhau một lớp. Đứa lớn học hết lớp 4 nhưng không có thầy dạy nên tiếp tục học lại với lớp sau. Lứa sau nhiều khi thiếu thầy nên học theo lớp lớn. Chủ yếu là học con chữ với mấy bài toán đố, 4 phép cộng trừ nhân chia. Sau này ba, bốn xã mới có một, hai trường cấp hai. Mãi đến năm 83, 84 cả huyện mới thành lập được 1 trường cấp ba. Trường mới đầu chỉ có 2 lớp 10 với dăm ba thầy cô giáo. Khi hắn về trường, thằng Ái mới vào lớp 10 nhưng nó thua hắn chừng 2, 3 tuổi. Chị của nó chắc cũng trạc tuổi hắn.
Ngày Luyến đi lấy chồng, ba mẹ thằng Ái rủ hắn đi đưa dâu về Sông Trẹm.
Đêm trước ngày theo chồng, Luyến nói với hắn : Từ mai, chắc em không có dịp gặp thầy nữa rồi. Mơ ước một lần về quê thầy chơi chắc mãi mãi chỉ là mơ ước. Ngày mai  không gặp thầy rồi, thầy ở lại công tác tốt hen.
Em thích thầy làm nghề dạy học, mãi mãi làm nghề dạy học thầy hén!
- Ba em có nhờ thầy đi đưa dâu mà!
Mắt Luyến vụt sáng.
- Vậy hả thầy? Có thầy đi cùng em vui lắm.
Ba em, ổng không nói chi hết, mà em cũng không dám hỏi. Có thầy đi em vui lắm. Luyến nhắc lại thêm lần nữa.
Tự dưng hắn thấy buồn ...

5.
Bất giác hắn nhớ đến cuốn tiểu thuyết “Bên dòng sông Trẹm” của nhà văn Dương Hà. Ngày mai, hắn sẽ đưa Luyến sang nhà chồng ở bên dòng sông Trẹm. “Có thầy đi em vui lắm”, ngày mai, ngày mai ...
Ba má của chị em Luyến Ái luôn coi hắn như người nhà. Còn đâu những buổi chiều hắn cùng Luyến và Ái ra vườn hái trái dừa tươi. Ái leo trèo rất giỏi, thoắt một cái, đã leo tuốt lên ngọn cây. Bẻ những trái dừa quăng xuống cho hắn và cho chị. Thầy thử chặt dừa được không? Hắn cầm dao, bổ như búa bổ nhưng chẳng ra làm sao. Luyến nhìn hắn bổ dừa, không nhịn được cười.
- Thôi, thầy để đó cho em. Bổ dừa cốt là để lấy nước. Thầy mà bổ đôi trái dừa ra thì còn nước đâu mà uống. Chỉ cần vạc lớp vỏ ở phần trên của trái dừa như vầy nè thầy.     
Luyến vừa nói, vừa bổ dừa. Đôi tay mịn màng mà thoăn thoắt, từng nhát dao bổ xuống, nhẹ nhàng bóc từng lớp vỏ ra.
- Bỏ lớp vỏ dày đi, đến lớp mỏng, mình gọt nhẹ, khoét một khoanh tròn như vầy nè, rồi uống.
- Thầy uống đi. Mát lắm thầy ạ. Nước dừa giàu năng lượng, tốt cho tim mạch và làm đẹp da nữa đó thầy.
Luyến nói vô tư, hắn nghĩ, hắn là con trai mà Luyến cứ nghĩ như hắn là con gái. Thoáng nhìn nước da của Luyến trắng mịn, săn chắc mà tươi trẻ. Nhìn Luyến, không ai nghĩ Luyến là cô gái làm nông.
Dưới bóng dừa, hắn, Luyến và thằng Ái ngồi uống nước dừa, nghỉ mệt và hai chị em đóng vai ca cải lương, tuồng Bên dòng sông Trẹm.
Câu chuyện tình lâm ly, bi đát, nhiều éo le, trắc trở giữa chàng trai Triệu Vỹ và thôn nữ Mỹ Lan của nhà văn Dương Hà vang bóng một thời được soạn giả Mộc Tùng, Huỳnh Vũ chuyển thể thành vở cải lương  cùng tên mà hai chị em đóng vai ca hôm nào có dự cảm gì trong chuyện Luyến đi lấy chồng vào ngày mai bên dòng sông Trẹm không nữa?
Ngày mai, ngày mai...
Hắn đi vào giấc ngủ.
6.
Trong một lần vào viện, hắn thoát khỏi cửa tử thần nhờ chính một vị bác sĩ trực tiếp cho máu. Vị bác sĩ ngã bệnh sau khi làm nghĩa cử cao đẹp. Hắn tới thăm ân nhân. Người phụ nữ có mái tóc hoa râm đang ngồi bên giường bệnh là mẹ của bác sĩ. Luyến! Cô Luyến! Hắn định gọi tên nhưng như có ai mách bảo, nước mắt hắn rưng rưng. Vị bác sĩ là ân nhân của hắn lại chính là thằng con trai của Luyến. Luyến không nhận ra hắn vì lớp bụi thời gian và vì cuộc đời đã cuốn hắn rẽ sang một nẻo khác. Hắn không còn làm nghề thầy giáo, điều mà có lẽ, nếu Luyến biết, Luyến sẽ giận hắn. "   Em thích thầy làm nghề dạy học, mãi mãi làm nghề dạy học thầy hén! "
Qua câu chuyện giữa hai mẹ con, hắn biết được, Ái bây giờ đã thành một kỹ sư nông nghiệp giỏi, có tiếng ở cả miền Tây Nam Bộ. Ông bà ngoại và cậu anh ấy mới tranh thủ lên thăm cháu vừa về!
Hãy để quá khứ ngủ yên và hắn mãi mãi là thầy giáo đáng yêu trong lòng Luyến!    
---------------
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin cũ hơn

VIDEO DẠY HỌC
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây