Trên bến sông thơ - NXB Hội Nhà Văn 2012

Thứ sáu - 21/02/2020 02:11
Trên bến sông thơ - NXB Hội Nhà Văn 2012 là tập thơ thứ 2 của Hà Văn Sĩ.
Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Trên bến sông thơ - NXB Hội Nhà Văn 2012
NHỮNG  BÀI THƠ THÁNG BẢY
 
Lá rụng màn đêm.


 
Em đâu rồi, thành phố hoa đêm
Ai rảo bước dìu ai qua lối nhỏ
Bóng dáng ai còn in đêm góc phố ?
Cà phê vỉa hè, xa vắng, tiếng em ngoan.
 
Em đi rồi, đêm có biết buồn không?
Anh chẳng đi đâu, gối sầu đơn chiếc
Trăm con sông còn xuôi về biển biếc
Anh chỉ là dòng suối nhỏ tìm sông.  
 
Em đi rồi, thành phố chết, sau lưng
Đêm lặng lẽ đếm thời gian qua nỗi nhớ
Đi ngược dòng như đi tìm hơi thở
Sự sống, tình yêu, khát vọng của muôn người!
 
Em đi rồi, thành phố có hay?
Chẳng biết vì đâu, trở mình anh thức dậy
Nghe tiếng chổi- người quét đường bên phố ấy
Quét những giọt sầu vương lá rụng màn đêm. 
 
                                          (TP Đà Nẵng, 20/7/2011)
 
Không chỉ riêng ai.

 

 
Có những nỗi niềm không chỉ riêng ai
Cái xa vắng của một thời vụng dại
Cỏ vắng sân trường, cây si còn sót lại
Chẳng lẽ ta trồng cho vướng víu chân ta !
 
Có những nỗi niềm ta hỏi thử trời xanh
Trời vẫn cứ xanh, màu xanh con gái
Tóc điểm bạc ai bảo mình bé dại ?
Hỏi thời gian - thời gian chỉ : trời xanh !
 
Đi nửa đời sao lại cứ loanh quanh
Không lạc bước sao ta về lối cũ ?
Chân lãng du gặp thuyền du tử
Chẳng hẹn quay về sao ta cứ gặp em !
 
Ta giận người, ngày ấy vờ quên
Cứ bảo rằng ta : hễ đi là đến
Ta thiệt thà đi vì … hễ đi là đến
Ta đến với nỗi niềm - không chỉ riêng ai !
                                       
                                 (Bình Phước, 26/7/2011)
 
Em và ta.

 
 

Em là nốt nhạc trầm
Ta vụng về tay phím
Lạc cung đàn
Nên nốt nhạc
Thành câm.
 
Em là gió du dương
Thổi ta về viễn xứ
Ta say ngó mây trời
Quên khuấy
Gió thôi bay.
 
Em là biệt thự xanh
Ta mấy lần mua số
Dãy số vô tình
Đưa ta vào mơ.
 
Em là bài thơ say
Ta thiếu từ “chếnh choáng”
Nên cuối đời
Dang dở
Thơ cay.
 
Sao em không là ta
Cho ta thôi tìm kiếm
Gã say bên đường
Quán đợi
Đâu em ?
 
Sao em là mỹ nhân
Cho suốt đời ta họa ?
Nét dại khờ
                không vẽ nổi
                           một đường cong !
 
                                     (7/2011)
 
 
 
Phà Cần Thơ.
 
Có bao giờ anh nhớ đến ngày xưa   
Cái ngày xưa- xưa như cổ tích
Bởi lối anh về chỉ một nẻo thời gian.
 
Con phà Cần Thơ gợi miền ký ức
Mà niềm thương thành bến đợi chờ
Mai xa lắc mấy người còn nhớ ?
Khi con phà nằm giữa nắng mưa !
 
Con sông Hậu trải mình thương nhớ
Giữa đôi bờ kết chuyện trăm năm
Anh bên này sông, em bên kia sông
Con sóng đong đưa, phà anh qua bến.
 
Giữa trưa hè oi bức
Sông hiền hòa tưới mát lòng anh
Khi chiều về có đôi cánh chim xanh
Nối rộng bờ em, mềm môi say khướt.
 
Mùa đông qua áo choàng em ướt
Anh một lần hơ ấm má em thương
Cơn mưa dịu đi, chiều về, đêm rất vội
Chưa kịp nói lời - thương vời vợi lòng anh.
 
Mùa thu ấy chưa đủ vàng nỗi nhớ
Bởi con phà đưa lữ khách qua sông
Khách qua sông con phà còn ghé lại
Chở nỗi lòng về với phía xa xăm...
 
Khi xuân sang em chỉ kịp theo mình
Phà cập bến, nối đôi bờ hạnh phúc
Nước mắt anh sao rưng rưng chảy ?
Quyện mối duyên lành xao xuyến tim em !
 
Anh đã kịp qua chuyến phà hạnh phúc
Cho nhịp cầu rạo rực nhân duyên.
Cũng có lẽ, vì đêm về rất vội
Trở giấc vàng,
                             Xin phà gửi mùa sang.
                         
                                        (Nhớ Cần Thơ, 7/2011)

 

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

VIDEO DẠY HỌC
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây