Bờ thao thức - Thơ Hà Văn Sĩ

Chủ nhật - 23/02/2020 07:25
Bờ thao thức - Thơ Hà Văn Sĩ
Chiều Cái Nước

Ngày ra trường một túi xách trên vai
Chiếc đồng hồ hiệu “ra đô” bạn bè lột tặng
Một vé tàu cho hai người nên lo lắng
Mấy hồi còi cho mỗi một sân ga.

Con đường đi dài không hình dung nổi

Bước xuống sân ga lạ lẫm mấy con đường
Tâm lo lắng nỗi buồn chưa kịp đến
Cuối chân trời Đất Mũi thật xa.

Con nước lớn con nước ròng mấy tuổi
Em vô tư áo trắng trắng sân trường
Phòng học rách lợp lá dừa tạm bợ
Ván đước làm tường che chi kín vần mơ.

Thầy giáo đến trường mang theo mấy vần thơ
Dấu tâm tư để dạy mấy học trò
Nhà máy điện đầu hôm vài ba tiếng
Sau chín giờ đêm đúng thật là đêm.

Ngọn đèn dầu thắp bên trang giáo án
Con nước lên ngập ướt cả sân trường
Chưa ngủ được bài soạn còn dang dở
Những suy tư trăn trở mỏi mòn.

Một giấc ngủ chập chờn đề tốt nghiệp
Rơi vào phần thầy chưa dạy em ơi
May chỉ là mơ thời gian còn để thở
Chưa biết yêu ai đêm ngủ vắng ơ hờ...

Dòng kênh rạch dọc ngang xuồng em đợi
Câu vọng cổ buồn cầu khỉ nghiêng nghiêng
Chiếc áo bà ba níu tay thầy dìu bước
Tình cảm thầy trò mặn ngọt lẩu chua.

Chiều Cái Nước bóng dừa xanh như ngọc
Đêm chong đèn lặng ngó ánh trăng suông
Tách cà phê vàng tay điếu thuốc 
Nghe dặt dìu em trong tiếng dạ thưa...

         (24/4/2017)

Cảm ơn em

Cảm ơn em vì những dòng tin nhắn
Face book bây giờ nối cả giấc mơ trưa
Em bây giờ có lo nắng, lo mưa
Năm tháng qua rồi tóc có sợi trắng chưa?

Thầy chủ nhiệm em năm em học lớp mười
Dĩ vãng xưa có mặn mà như cơm bữa
Con cá sặc khô nước dừa làm canh nữa
Trời đã chuyển mùa chưa
                           mà mây trắng đã lưa thưa?

Em bây giờ... thầy đã nhớ ra chưa?
Mỗi mùa thu qua em không còn đi học nữa
Xin một dạo cùng em đi trong mùa chan chứa
Ấm áp một lần trong ký ức năm xưa.

                     (24/4/2017)
O bán nước

O bán nước ơi cho thêm đường tí nữa
Vắt chanh rồi o bỏ vỏ nơi đâu
Đèn điện sáng o quên vầng trăng khuyết
Nghe võ vàng đêm đếm bước buồn rơi.

                 (24/4/2017)

Ngày trở lại

Ngày trở lại bến phà không thấy vết
Cầu thênh thang đâu chở những u buồn
Con sông rộng thoáng xa vùng bến nhớ
Khoan nhặt nhịp chèo mờ ký ức năm xưa

Hai thằng nhảy xuống xe qua phà hôm đó
Đêm cô đơn ngủ gật những vui buồn
Trăng mờ ảo như cuộc đời hư ảo
Kênh rạch đôi bờ xuồng ba lá hư vô.

Miệt vườn em Cái Rắn rặng dừa khô
Giọng Huế chi mô em nghe không có rọ
Đúng cái giọng miền Trung làm em buồn dễ sợ
Qua mấy cây cầu mới đến được nhà em...

Sớm Rau Dừa con nước đang lên
Chiều Tân Hưng Đông con nước ròng mắc nợ
Rặng dừa rủ dòng kênh ra miệt chợ 
Chiếc xuồng đêm chưa chịu cất dầm.

Nghe thủ thỉ âm thầm đêm Cái Nước
Bao nhiêu người say ngủ ánh trăng đêm
Chiếc xuồng nhỏ chở anh về Trần Thới
Ai ở Đầm Cùng có thức đợi ai không?

Anh đi về miệt xứ Năm Căn
Nơi ấy sông sâu chảy xuôi về Đất Mũi
Rừng đước rừng tràm con còng, con muỗi
Đêm vo ve nghe thức ngủ riêng mình.

                                          (28/4/2017)

Từng giọt rơi

Buồn lởn vởn loay hoay
Sáng trưa chiều qua ngày
Cuộc đời như quán trọ
Không nốc rượu cũng say!

Trở trời mùa mưa tới
Làm ướt tâm tư gầy
Từng giọt rơi từng giọt
Rớt vào bàn tay trơn!

Nếu

Nếu bây giờ em trở lại thăm tôi
Đường cỏ mục không còn thơm như trước 
Con trâu đứng buồn tình nhai nỗi bực
Quên cày bừa đông rét cực chân đê.

Làng bây giờ ai còn nói làng quê
0 bán nước cũng ra người thành thị
Điện thoại online và đầy hàng xa xỉ 
Thời a còng siêu thị chấm com.

Em bây giờ còn có nhớ tôi không?
Bát nước chè xanh chén tình em rót nhỡ
Canh khế chua con cá chuồn mắc nợ
Lúa thơm nồng đong từng thúng trả vay.

Anh bây giờ hư đốn phải không đây
Sớm thức sớm mở face nghe chim hót
Một khúc dân ca giật mình thảng thốt
Ngẩn ngơ lòng thương tóc nhớ ... thôi bay.

                           (20/5/2017)

Khi nhà thơ làm toán yêu

Chia hạt nắng nhân hạt mưa
Tính đi tính lại cứ thừa âm u
Lỗ thêm phép nhớ cộng trừ
Còn đâu vốn liếng ngôn từ để yêu!
                                                          (20/5/2017)

Tìm 

Anh về với kỷ niệm xưa
Em còn đi đón hạt mưa chưa về
Anh tìm trong nửa cơn mê
Trong mơ em rất vụng về ... dễ thương.
                                                          (20/5/2017)
Nơi em ở

Nơi em ở cuối trời xa thăm thẳm
Sông không đò nên bến vắng cô liêu
Khúc tình tự cứ cồn cào ra biển
Sóng ưu tư vỗ nhẹ mạn ưu phiền.

Vùng xa tít khoanh tròn hoài vô cớ
Bước phiêu du chẳng chạm nẻo ơ hờ
Níu mây trắng hẹn con đò về nhớ
Một góc chờ rừng đước mặn ước mơ.

(21/5/2017)
Lắng

Mười một năm chòng chành trên sóng nước
Giữa đôi dòng kênh rạch ngắm chiều rơi
Con xuồng nhỏ dùng dằng bờ thao thức
Mùa nước lên trôi mấy nhịp lững lờ ...

Trăng biếng ngủ tỉnh queo nhìn bóng nước
Rặng dừa nghiêng chếnh choáng cuộc say mèm
Nơi cuối đất lắng nghe từng nhịp thở
Của con còng ngược nước ... ăn đêm.

(21/5/2017)

Trời cũng dùng dằng

Mần răng nhớ dòng Hương mùa nước lũ
Em qua cầu che kín giấc mơ riêng
Trời cũng dùng dằng nên mưa hoài mưa hủy
Đường Kim Luông ủ rũ bóng chờ.

Chiếc xe đạp cà tàng đạp nghiêng thành Huế
Anh nghiến nát cái nghèo 
                                 mần tím má ngây thơ
Thành quách đã lên rêu Đại Nội
Tuổi dại khờ chưa rách nẻo bơ vơ.

Mần răng nhớ o nữ sinh Đồng Khánh? 
Chưa tan trường đã lóng ngóng chờ anh.

(21/5/2017)

Cho nghẹn đắng ...

Chẳng biết Huế chừ đang mưa hay nắng
Tháng năm trôi còn nhớ buổi giao mùa?
Đường Đại Nội em đi như mọi bữa
Chiều tan trường chưa biết mỏi chân nhau.

Miền ký ức có còn không kỷ niệm
Lá me bay dấu tích đã phai mờ 
Đôi bóng nhỏ đi qua vùng thương nhớ
Em rẽ lối ngọt ngào cho nghẹn đắng theo sau...

Em qua cầu đâu còn nghiêng vành nón
Mấy nhịp hững hờ mấy nhịp thương đau
Dòng sông ấy nỗi niềm xa xưa ấy
Đợi anh về ôm lấy nửa mùa trăng.

(21/5/2017)
Nợ

Mùa thu cũ con đường xưa rụng lá
Người lao công còm cõi quét lưng còng
Ký ức nào đếm đôi bước hoài mong
Mùa đông đến mưa phùn thê lương quá.

Dòng sông hiền ghi chứng tích Xuân qua
Đời ngược xuôi tha hương, mơ cũng khổ
Quán hạ buồn ly cà phê gọi nhỏ :
-Em tính tiền, nợ nỗi nhớ em nghe!

(24/5/2017)

Mình

Hình như mình chẳng biết chi
Hình như mình biết những gì đâu đâu
Cho nên trời giận, mưa lâu
Cũng vì cái ngốc ngụ sâu trong mình.

(24/5/2017)

Tiếng mưa rơi

Trời không có việc chi làm nên trời lại mưa
Hết mưa sáng, mưa trưa, lại khóc đời, mưa tối
Sân trường vắng ngổn ngang buồn trăm mối
Tiếng mưa rơi đều như tiếng lòng tôi.

Mỗi niên học trang vở hồng thêm tuổi
Lưng mẹ còng gánh buổi chợ long đong
Tiếng thở dài đứt ruột những ngày đông
Cha dậy sớm uống ly trà sương gió ...

Trời không có việc chi làm nên trời mưa vô cớ
Tiếng mưa rơi đều rớt muôn giọt vô biên.

(24/5/2017)
Kính thầy

(Người Thầy đáng kính của khoa Văn - Nhà Ngôn ngữ học Nguyễn Tri Niên)

Nơi góc phố quán cà phê nho nhỏ
Tôi lắng nghe thầy thủ thỉ chuyện về khoa 
Buổi sáng ấm lên trong lời thầy tâm sự
Dư vị ngọt ngào như Huế mới hôm qua.

Huế ngọt ngào trong sương sớm Đông Ba
Huế dư ba trong lòng Hà Nội phố
Huế giản đơn thầy trò lê bước vội
Tô bún Huế hiền hòa giữa Hà Nội mắt cay.

Trong âm thầm thương mến nắm tay
Thầy kể cho em nghe 
                              về những người thầy năm cũ
Thầy nhớ mãi chương trình tối đa và tối thiểu
Dẫu thế nào thế chủ động phải về ta.

Quán ven đường, không nhớ, thầy đi qua
Bữa cơm trắng vài thức ăn đơn giản quá
Trưa Hà Nội lâng lâng buồn khôn tả
Thầy có no lòng trong những bữa cơm qua?

Đêm chung cư thầy nhường giường em ngủ
Thầy nghiêng mình trên ghế nhỏ qua đêm
Em mệt quá ngủ say và không biết
Suốt đêm qua thầy trăn trở điều gì?

Hà Nội sớm thầy trò ăn cơm nếp
Lần chia tay tha thiết những nỗi niềm
Khao khát gặp thầy sao chỉ là mơ ước
Đường chim bay thăm thẳm ngó sao trời!

(29/7/2017)
Mở cửa

Ngày mỗi ngày mở cửa thấy bình yên
Con chim hót điều chi ngoài khung cửa
Đường còn vắng chẳng mong điều chi nữa
Mây trôi trôi trong sắc dịu da trời.

Con chó sủa hoang con mèo tư lự
Tiếng rao xôi thoang thoảng một góc nghèo
Trong âm thầm để ngọn gió cuốn theo
Dòng tâm tưởng buồn vui khi mắc cạn.

(29/7/2017)

Say

Người ta say rượu, tớ say thơ
Rót chén ngu ngơ nốc dại khờ
Men đắng nuốt vần thơ đến xỉn
Con chữ nằm lăn lóc chơ vơ...

(29/7/2017)

Hồn tử sĩ

Chiều hôm ấy mây tìm nơi trốn nắng
Cây trên đồi thê thiết vẻ bâng khuâng
Con chim nhả giọng buồn đơn rời rã
Tiếng đàn chùng lạ lạ đứt dây mi.

Nấm mộ không nhang bí ẩn lạ kỳ
Đâu sỏi đá lắng nghe hồn tử sĩ
Chen với tiếng kèn gọi quân ngựa hí
Giấc mộng anh hùng chết gí giữa rừng hoang.

(2/9/2017)

Chết trận

Tôi bị bắn, đạn thù hay đạn lạc?
Giữa rừng già trời hôm ấy âm u
Viên đạn xuyên tim, tôi nằm bất động
Thôi nhớ lũy tre làng và câu chuyện đồng quê.

Thôi chẳng còn nghe em hát say mê
Chẳng còn nghe âm thanh làng giã gạo
Cơn gió bấc cóng chân trần khô ráo
Thân mẹ gầy đồng ruộng cánh cò bay.

Thôi chẳng còn nhìn lũ trẻ thơ ngây
Thoăn thoắt lưng trâu
                                tiếng sáo diều khoan nhặt
Người đắp đập kẻ be bờ tiếng cười giòn tan vỡ
Giữa rừng già, thôi, tôi chẳng nhớ đâu.

Giờ quốc sử và bài học thuộc lòng còn dang dở
Những lũy thừa, ẩn số tìm đâu
Cái giới hạn lim tìm hoài chi cho khổ
Giữa rừng già, thôi, tôi chẳng nhớ đâu!

(2/9/2017)

Đêm

Đêm nghe gió lạnh tràn về
Níu cành cành gãy lời thề gió bay
Bóng ai chùng xuống chân mây
Cỏ cây đè nặng thân gầy mỏng sương.

Ý chừng như cuối con đường
Hàng cây lạnh lẽo mùa thương rũ buồn
Ý chừng nhung nhớ nói suông
Tình em là bảng cửu chương đọc thầm...

(2/9/2017)

Chỉ là

Cũng chỉ là tranh vẽ đấy thôi
Mười năm trôi tóc pha màu sương gội 
Gánh nặng cứ đè vai 
                          tưởng chừng không chịu nổi
Những suy tư khi gió thổi cuối chiều.

Được mất gì trong mất hút hôm kia
Chỉ có mây bay và mong trời dịu mát
Để anh được cất lên câu hát
Đêm bình yên cát bụi phận người.

Nước mắt cứ chảy dài trên bàn phím trôi xuôi
Những hỗn tạp âm thanh 
                      nói với anh điều gì trong đêm thở
Ôi mùa thu gọi mùa thu mắc nợ
Lá không vàng vì như ... lá đã khô.

(6/9/2017)

Nhớ Vũ Hoàng 

Những áng thơ SAY lả lướt đời
VŨ HOÀNG thi sĩ nắng thu rơi
Hồn ai ngả cuối trời quên lãng
Rong ruổi u hoài một kiếp chơi.

Đã trót sinh ra nhầm thế kỷ
Cũng thời vàng: xòe năm cánh cửa ô
Níu bóng quê hương sầu muôn kiếp
Giã biệt cuộc đời lặng lẽ thôi.

(6/9/2017)

Làm tính

Chiều chủ nhật buồn hơn chiều thứ sáu
Tuổi năm tư buồn hơn tuổi năm ba
Ai biết trước mai có buồn hơn mốt
Cộng nỗi buồn chia nỗi nhớ làm vui.

(10/9/2017)

Tự kể

Hồi tiểu học tập làm thơ con cóc
Làm tính cộng trừ, toán đố với ham chơi
Trống tan trường vang lên, ong vỡ tổ
Đêm học bài cái lạnh buốt dài hơi.

Vào trung học run như con thỏ đế
Mấy ông thầy oai vệ đến thế kia
Mỗi môn học một thầy không đếm xuể
Đậu đệ thất rồi vô lớp cứ như mơ.

Môn Sinh ngữ lời thầy như huýt gió
Môn Quốc Văn cú pháp cứ mơ màng
Môn Lịch sử ngàn năm Hồn Quốc Việt 
Môn Sinh vật họ với loài, mệt ghê.

Và cứ thế, học hoài, cũng thế
Mãi lơ ngơ quanh quẩn bốn bức tường
Điểm 8 lăn qua, vài zê rô lăn lại
Xa tuổi học trò trường lớp cứ chơ vơ.

Vào sư phạm cổng trường cao vời vợi
Nơi giảng đường chân bước
                             những thênh thang
Cái bụng đói cồn cào đôi dép lốp
Những áng văn tô thắm những má hồng.

Cầm quyết định lên tàu chưa kịp khóc
Mấy nhịp cầu? thương nhớ Huế mần chi
Ôm mộng rách qua bao vùng đất hứa
Viên phấn chờ bài giảng lơ tơ mơ ...

Ánh mắt học trò là bài thơ chưa viết
Em dõi mắt nhìn bài giảng có hay
Miền đất xa xôi tận cùng bao nỗi nhớ
Tiết dạy hôm nào lớp học có mê say?

Những đêm trắng nằm nghe kênh tuổi nhớ
Những rặng dừa chiếc xuồng nhỏ chông chênh
Đêm vọng cổ đất phương Nam nhiều muỗi
Tình thầy trò rừng đước gọi tên.

Giã biệt rồi, miền đất Mũi Cà Mau
Con nước lớn nước ròng còn theo em đi học
Níu nỗi nhớ thương về nơi vùng cuối đất
Nghe mặn mà Cái Nước lại gọi tên.

(10/9/2017)

Một tí quê quê

Anh nỏ chộ vì thường em tới sớm
Mang theo ổ bánh mì ngồi góc xó vội ăn
Anh nỏ chộ bóng em dài trên lớp
- Em nghỉ "hiu" rồi nên cũng nỏ chộ anh.

Anh thấy nhớ cái thời mình đi học
Tới giảng đường, buồn, vì nỏ chộ em
Anh dụi mắt, hình như mình mắc nợ
Thuở dại khờ hay mắc cỡ, nhớ chưa...

(13/9/2017)

Ta uống cạn 

Ta uống cạn chén đời nên say quá
Mong ngày về làm bạn với núi non
Bình minh đến ta ngắm nhìn hoa lá
Chim trên cành lanh lảnh điệu ví von

Không cần biết hôm nay là thứ mấy
Sớm hay chiều mưa nắng có hề chi
Nghe giai điệu nhớ quên mặc kệ
Đêm mơ màng thức ngủ ánh trăng ngơ

Cây chuối nhà ai cho vườn ai sai quả
Chỉ tội bà già tay xách nách mang
Ông hàng xóm nhà bên đi thể dục
Quần lửng... nom như chưa biết buồn

Ta uống cạn chén đời nên say quá
Trời còn thu hay sao mà má ửng hồng?

(15/9/2017)

Uống rượu, hề

Ta vô quán, thấy bàn nào cũng nhậu
Rượu vào rồi ai cũng có lời ra
Thỉnh thoảng đứng lên nâng cốc chúc cả nhà
Mấy anh chị hò zô la sung thiệt.

Uống rượu, hề, mồi chi không cần biết
Rót ly đầy, không uống, có uổng công?
Cũng nâng lên hạ xuống cũng say nồng
Mặt cũng đỏ, nhìn em chi, khỏi uống.

Bạn mời bạn, chén lưng, không ai chịu
Cứ rót đầy nâng cốc cụng cùng nhau
Uống nửa, uống nguyên, 
                       mồi ngon không buồn gắp
Cứ chúc mừng, lạ hoắc, cũng thành quen.

Uống rượu, hề, quán sang hay quán cốc
Uống rượu, hề, đừng tưởng ta không say
Uống rượu, hề, buồn vui ta cũng mặc
Nhấp môi rồi, hề, mới mấy ngụm đã say.

(20/9/2017)

Chia tay em

Chia tay em mùa thu quá khổ 
Đêm muộn màng ngủ khách sạn ngàn sao 
Trăng lên cao, trăng sáng quá hôm nào 
Trăng ngái ngủ thương vì sao đi lạc.

Đường phố vắng nhớ ngày em đi học 
Chiều tan trường vành nón lá em nghiêng 
Chiếc xe đạp cà tàng bỗng nhiên xẹp lốp 
Dòm lên trời chộ mây trắng bay bay.

Tuổi dại khờ chưa biết đọc thơ say 
Sân trường nắng áo em màu hoa cúc 
Bài toán khó ngó bài văn mẫu mực 
Bảng tuần hoàn, dòng lưu bút chia tay.

Em sang ngang khi kỷ niệm đong đầy 
Mùa phượng vĩ kết thành hoa ly biệt 
Anh không đến vì em còn luyến tiếc 
Tuổi học trò vụng nhớ phải không đây?

(21/9/2017)
Đêm thì thầm

Buồn là buồn không tuổi
Sầu là sầu không tên
Mùa thu năm ấy anh mười chín
Thiếu một là em vừa hai mươi.

Hai đứa không chung trường, chung lớp
Đến mãi bây giờ chưa biết tên 
Con đường đi học chưa thành nhớ
Anh đứng bên đường đợi nẻo mơ.

Rồi mùa thu ấy mùa ly biệt
Nắng rọi bên thềm dệt ý thơ
Nón lá em nghiêng tà áo tím
Chưa gặp em sao thấy dáng em hiền.

Có phải em là mùa thu rụng lá
Chiều nhớ thương anh dạo bước bên đường
Gió ơi, sao gió buồn da diết
Đêm thì thầm như cánh vạc xa xôi ...

(26/9/2017)

Không đề

Ngồi một mình không gian chưa chắc rộng
Đọc sách xưa thời gian xưa không xa
Ở chốn đông người vui lắm chuyện
Ta ở rừng hổng biết chuyện chi chơi. 

(30/9/2017)

Không

Hôm nay trời không mưa, không nắng
Mây không buồn, con đường vắng không em
Không việc chi làm, không nhớ, không quên
Không dự tính, không thèm đi mô hết.

Không làm chi nên cũng không có mệt
Trời không mùa, không biết sáng hay trưa
Trời đã tối chưa? - anh cũng không biết nữa
Túi không tiền anh thấy cũng không ưa.

(30/9/2017)

Hai Nửa

Sợi dây vô hình cột con chữ trong mơ
Níu ý thơ rồi xô về hai nửa
Nửa hiền từ nửa kia như lát cứa
Thực và hư, cưa nửa phận con người.

Trái tim đời đập nhịp đập nhỏ nhoi
Lồng phổi căng lên tuổi đời thêm mỏi 
Nước mắt mẹ hiền dấu con sau bếp củi
Vất vả âm thầm trong những buổi chợ đông.

Chiến tranh đi qua trên những nẻo vòng
Những xác chết mộ phần không tên tuổi
Rũ áo chiến binh thành ông nông phu giỏi
Làm bạn với ruộng đồng chân lấm bùn quê.

Con lớn lên học làm nghề ông giáo
Yêu quê hương qua khói bếp lam chiều
Chưa thuộc hết câu thơ Kiều chìm nổi
Câu ca dao nào trong lời mẹ hát ru.

Biết nói gì khi thu đã sang thu
Rạo rực con nai mùa vàng xào xạc lá
Nhổ neo rồi thuyền trôi về bến lạ
Lữ khách đi rồi mang nỗi nhớ về xa.

(30/9/2017)

Chuyến đò xuôi

Lâu lắm rồi anh không về Huế
Từ dạo nào thu chết, lá thu rơi
Con kênh chảy vỗ quanh bờ mộng ước
Sông hiền hòa rẽ nhánh chuyến đò xuôi.

Cầu Gia Hội góc Chi Lăng đứng đợi
Anh qua Bạch Đằng rồi 
                                 Diệu Đế phải không em?
Ôi những tên đường nhớ nhớ quên quên
Anh lưu lạc như về miền cổ tích.

Tô bún Huế cay cay hương vị Huế
Chén nước mắm ớt gừng còn thêm chút vị tinh
Đi mô xa rồi cũng nhớ quê mình
Làng La Chữ, o Hương Cần đan nón.

Chiều An Lỗ con sông Bồ sóng gợn
Trẻ mục đồng ngồi thắc thỏm lưng trâu
Mấy con nghé ọ ơ tung tăng nhảy
Lững thững chiều lững thững ngó mây bay ...

(06/10/2017)

Khi anh về 

Khi anh về trời có đổ mưa không 
Có xao xuyến không em khi anh về muộn 
Sân ga đợi chuyến bay về tối
Hành khách cuối cùng em đón chính là anh.

Anh trở về vẫn nhớ lũy tre xanh
Bến nước, cây đa, đình làng, xóm củi
Gánh hàng rong Mệ ngồi mỗi tối
Tóc Mệ trắng ngần cùng cái tuổi anh đi.

Nghe anh về buồn lắm phải không em 
Nhớ buổi anh đi nặng tình khoai sắn
Bài thơ chép cho em cái hôm em dỗi
Giọt lệ giận hờn lau mấy bận chẳng khô.

(11/10/2017)

Mẹ

Mẹ đơn giản là dòng sông bên lở
Bồi đắp cho con khúc ruột bên bồi
Chiều thảng thốt giữa chợ đời xuôi ngược
Tỉnh giấc muộn màng dáng Mẹ vừa qua.

Con chữ cắn đôi hạt ngọc trời Mẹ ngậm
Canh khuya tàn thấm lạnh đêm ba mươi
Giọt nước mắt cho con rỏ vào lòng đất
Câu vẫn hỏi con hôm nào nay vọng giữa hư vô
.
Mẹ đơn giản là bài thơ con đang viết
Rồi bỗng dưng tê tái kết giữa chừng ...

(19/10/2017)

Buổi sớm bình yên

Buổi sớm mai nghe tiếng gà gáy sáng
Tiếng xe máy xa gần trời lặng gió êm 
Con chim nhỏ bay xa mang theo tiếng hót
Để lại nơi này buổi sớm bình yên.

Cổ họng ho khan gọi buổi sớm dịu hiền
Đêm Mẹ ngủ sương mềm treo ngọn cỏ
Con cá nục quê mình đâu có
Nồi cơm thơm hạt gạo đầu mùa.

Gánh cực xa quê người hờn kẻ trách
Cơm áo chợ đời bữa đói bữa no
Đồi thấp đồi cao nặng tình đất đỏ
Nắng bụi mưa sình nuôi con cháu lớn khôn.

Buổi sớm bình yên chim không hót
Đêm yên bình canh con cháu ngủ ngon.

(21/10/2017)

Muôn trùng biệt 

Những con chữ như lời kinh cầu nguyện, 
cho người thân yên ngủ giấc ngon lành. 
Muôn trùng biệt trời xanh thương lấy nhớ, 
cách trở đôi đường buồn ngẩn buồn ngơ.

Con đường cũ nhàu vết đau trầy xước, 
niềm ưu tư đếm mấy nếp nhăn già, 
thân gầy guộc mớ đời CHA chắp vá, 
buôn thúng bán bưng MẸ 
                              bươn chải giữa chợ người.

Trẻ lao lực, già lao tâm mỏi mòn con mắt đợi, 
nghĩa thâm tình rụng rớt giữa sao khuya. 
Khúc ruột ngày xưa con cò bay lả, 
biền biệt phương trời xô dạt tới phương mô. 

Xin được hát những lời kinh cầu nguyện, 
trái tim gầy gõ mấy nhịp xanh xao...

(28/10/2017)

Còn đâu

Buồn đi chợ ấy í a
Mua con cá với vài ba lọn hành
Cái đầu cắt lại nấu canh
Khúc giữa để dành kho mặn khúc đuôi.

Mờ sương bứt trái cau tươi
Quẩy đôi nải chuối bên người í a
Chợ quê cột cẳng con gà
Ngày mùa xôi nếp đôi ba chén chè.

Còn đâu cọng hành cọng hè
Nhớ sao là nhớ nhập nhòe chợ quê.

(28/10/2017)

Tiễn biệt bóng chiều tan

Buồn ơi đừng tới thăm ta nữa
Chia bớt u sầu quẩy gánh đi
Câu chữ nghĩa tình trên face book
Theo tháng ngày rồi cũng gió cuốn đi.

Ta biết ngươi sầu đêm không ngủ
Ngày mơ trăng tối đến lại chẳng màng
Đây hoang lạnh tiếng gà than buổi sớm
Ngày ngó ngàng tiễn biệt bóng chiều tan.

(28/10/2017)

Mẹ

Không còn Mẹ đợi chờ con tới nữa
Trời lập đông mùa có nghĩa gì đâu
Cơn gió lạnh nỗi buồn con chưa thấu
Tập vào đời chập chững bước thấp cao.

Con trong nôi Mẹ ru hời, ru hỡi
Giọng ơi à cọt kẹt ngủ cho ngoan 
Cái chăn đắp cho vành môi con ấm
Con no lòng, Mẹ đói những canh thâu.

Mấy chữ cái đơn sơ mà Mẹ không biết đọc
Sách vở mua, Mẹ ngã giá từng đồng
Quần áo cho con, đắn đo giữa chợ
Gánh nhọc nhằn áo mẹ sờn vai.

Ôi Mẹ vì con thương câu hát dặm dài
Đường đi học ngày đầu tiên Mẹ dắt
Năm tháng quên đi cùng trời cuối đất
Chân mẹ già run bước vẫn dìu con.

Năm tháng qua năm tháng héo mòn
Xa lũy tre làng và xa thành phố khổ
Người lảng vảng tưởng bóng con ngoài ngõ
Đêm ở xứ người mà cứ ngỡ chốn quê.

(01/11/2017)

Biết mần răng 

Thương Huế bây chừ nước ngập mênh mông
Cánh đồng, con sông nối dài con phố nhỏ
Đường bì bõm những bước chân qua ngõ
Chia phận nghèo cơm bữa đói bữa no.

Em mĩ miều vòng eo nhớ eo lo 
Em gánh cực về không mà cứ buồn trong dạ 
Cơn gió bấc mùa đông, 
                                 đường trần anh rách vá 
Mạ nở nụ cười hiền mần anh ấm qua đêm.

Xứ Huế bây chừ trời chẳng chịu êm
Con nước lũ lòng anh như mái rạ
Nghe nước ngập tràn qua đường Đập Đá
Mệ ở nhà chờ tin tức ngóng trông.

Huế tê chừ cái lạnh chuyển qua đông 
Ngày lụt mênh mông 
                         cánh đồng chìm trong nước
Cuộc sống em cứ trôi theo dòng ngược
Lòng anh chừ thương Huế biết mần răng?

(07/11/2017)

Sa ngã

Tóc em bay theo chiều gió lộng
Má em hồng, nắng nhuộm mấy chiều mong
Mắt em cười vầng trăng ngơ ngẩn ngó
Môi em mềm đêm khắc khoải nhớ quên.

Lòng em đẹp như trang giấy vở
Cây bút chì nguệch ngoạc kẽ đường tơ
Anh chớ như ai làm thơ say lơi lả
Lựa ngôn từ sa ngã dưới chân em.

(07/11/2017)

Đi về

Đầu hôm buồn quán trọ
Nửa hôm buồn phù du
Phù du và quán trọ
Đi về trong lãng du ...

(19/11/2017)

Chờ ...

Mấy độ mai vàng không thấy tết
Chiều ba mươi mong mỏi dáng con về
Nồi bánh tét còn thương miền quê ngoại
Cơn mưa phùn chưa ướt nửa cuộc vui.

Dòng sông cũ con đò khuya ngủ muộn 
Đêm chong đèn thức nhớ bóng trăng mơ
Xào xạc gió âm thầm thương nhớ lắm
Sao trên trời đi miết chẳng về mô.

(25/11/2017)

Ta mong đợi...

Ta mong đợi xuân qua rồi hè tới
Thu lại về, mùa đông nữa lại sang
Rừng thay lá một hôm ta nhìn xót
Lá rơi đầy nhưng đâu phải là thu.

Ta dửng dưng dẫu mùa thu vàng lá
Cánh phượng buồn trong ký ức đã xa
Đông gõ nhẹ cánh cửa buồng lạnh giá 
Ta mơ màng nàng xuân mới đi qua.

Điều ấp ủ khi xưa thành cỏ lạ
Ta như lũ học trò thèm ngủ - giấc mơ hoa
Bụi phấn rơi thành chuyện đời to nhỏ
Kể giọng buồn bằng khoảng trống riêng ta ...

(01/12/2017)

Uống rượu

Ta uống hết cả một chum rượu nhạt
Phục Lưu Linh nốc cạn đáy sông hồ
Còn khinh hết bạn bè kia nói trạng
Uống mấy lần chưa hết rượu giang san.

Ta nhấp môi chấp bạn hiền uống trước
Xỉn với say mấy chốc đã lè nhè
Một thằng đứng đôi ba thằng hùa đến
Nốc vào rồi đứa tái mét, đứa xanh.

Đời đeo bám hư danh trong chén rượu
Những ân tình uống cạn mấy vành môi
Ta cũng rót nhưng nào ta chưa uống
Đợi một lần xuống núi gặp Lưu Linh.

 (01/12/2017)

Riêng ta

Người ta khát rượu nóng bừng
Trời tưng tưng uống đất sừng sừng say 
Ngà ngà ngặt nghẽo nào hay 
Riêng ta uống chén sầu đầy buồn ghê!

(01/12/2017)

Trường cũ

- Cây me cũ sân trường in bóng mát
Hai dãy phòng cấp bốn vẻ đơn sơ
Tấm bảng tin chở chưa đầy nỗi nhớ
Em tan trường về cánh phượng gió lay.

Trường lớp đơn sơ bài học còn dang dở
Những mùa thi lo bạn chẳng thuộc bài
Mùa thu tới thương hoài trang vở mới
Lớp lớp học trò tinh nghịch dễ thương ơi!

Năm tháng qua đi năm tháng nữa lại về
Chẳng mấy chốc đứa thành o, thành chú
Trong nỗi nhớ u hoài trường xưa cũ
Gọi tao mày trong ký ức còn đâu?

- Vẫn còn đây ngôi trường ngày xưa ấy
Những cô thầy hôm ấy vẫn còn đây
Tóc có bạc, nếp nhăn gầy trên trán 
Tên lớp tên trường năm tháng vẫn còn đây!

Mở rộng vòng tay đón các em về
Dẫu có ngỡ ngàng không nhớ em khóa mấy
Đôi khi lẫn tên Hoa thành tên Huệ
Tuấn ngỡ Hùng cũng để gọi thôi em.

Viết mấy dòng để nhắc lại thêm
Ngày họp mặt cho tròn bao nỗi nhớ
Cánh phượng hồng con ve sầu nức nở
Tình nghĩa thầy- trò để nhớ để thương ...

                                           (03/12/2017)
Như cánh chim ngàn

Anh nghề giáo mang nỗi buồn thứ sáu
Mai cuối tuần để thứ bảy trôi đi
Thời gian mỏi xua anh về nghỉ
Đêm thì thầm như muốn nói điều chi.

Anh nghề giáo tâm hồn anh chủ nhật
Muốn thảnh thơi nhưng chiều xế u hoài
Sớm thức dậy chưa mần chi đã tối
Cánh chim bằng cũng muốn gió nguôi ngoai.

Anh nghề giáo tiếng trống trường giục giã
Những vui buồn theo lớp học rong chơi
Giáo án mở tâm hồn anh rộng mở
Đời thênh thang anh như cánh chim ngàn.

(04/12/2017)

Không

Đêm lặng lẽ không buồn nên không chán
Ngày âm u không thấy nắng cuối thềm
Không hút thuốc nên không thèm ngồi quán
Cà phê không, rượu nhạt chẳng ai mời.

Thèm được đợi, thèm được chờ, thèm được
Đi lang thang, thèm được nắng hanh vàng
Và thèm được ngắm chị Hằng thuở trước
Được rước đèn trăng sáng với ông sao.

(6/12/2017)

Lạc giữa chợ đời

Biết đi đâu giữa Hà Nội phố 
Người không quen con phố lạ tên đường 
Ta ngu ngơ lần đầu tiên ra phố 
Biết dại khờ không có tuổi tên. 

Đêm không ngủ nghe đêm về gặm nhấm 
Không biết buồn không biết nói gì thêm 
Ta lạc giữa chợ đời sầu chưa kịp tới 
Đêm đông rồi giấc ngủ cứ chông chênh.

(13/12/2017)

Mưa vẫn nhạt nhòa

Chỉ có nỗi buồn là cứ níu nhau
Sông cứ chảy dật dờ trôi lặng lẽ
Con phố nhỏ nhớ chi thời trai trẻ
Mưa vẫn nhạt nhòa vừa đủ để mắt cay.

Còn một chút gì ở đất Huế đây?
Con đường cũ thời gian qua buồn tẻ
Ghé nội, ngoại thắp nén nhang là để
Tạ lỗi với ông bà- đứa con xa quê.

Đêm đông lạnh chưa tới ngày giỗ chạp
Sao mưa phùn cứ lấm tấm ướt tay?
Nghe kể chuyện ngày xưa bảy lăm, bảy bảy
Mấy chục năm rồi sương gió bụi đường bay.

Trời chưa tạnh nên lòng này vẫn ướt
Giá biết vị nồng ta nâng chén để say!

(15/12/2017)

Có phải

Thơ là nửa nỗi buồn còn sót lại
Hạ đi rồi cành phượng vắng chiều vơi
Thơ là nắng bị vầng mây che khuất
Nên bên thềm từng xót lá thu rơi.

Thơ là nửa chén sầu đông dịu vợi
Gió rét mưa phùn dìu nhau chung đôi 
Xuân thắm đượm chuyện hàn huyên buổi tối
Rượu cay nồng chưa đủ ấm bờ môi.

(20/12/2017)

 

Giữa lòng Hà Nội phố

Con đã đi giữa lòng Hà Nội phố
Đường không quen hoa sữa cũng lạ cùng
36 phố phường Con nào biết
Chỉ thuộc lòng nơi nét bút vần thơ.

Hà Nội phố những con đường xuôi ngược
Khách qua đường chân mỏi bước bơ vơ
Nơi Con trọ có phải là Hoàn Kiếm
Đi hướng nào sang Cầu Giấy Thầy ơi?

Đêm mơ ngủ Hà Nội về trống vắng
Giấc không an, rét buốt tím môi buồn
Chân phải bước về con đường phía trước
Thì tâm tư Con nói mấy cho vừa!

Hà Nội phố, giữa lòng Hà Nội phố
Câu thơ buồn hoa sữa có còn thơm?

(21/12/2017)

Thầy tôi
(Về thầy CN lớp 10A năm học 1978-1979, lớp 11A học kỳ 1 năm học 1979-1980)

Ba tám năm rồi thầy đã đi xa
Tháng mười một, ngày mười ba,
                               năm chúng mình mười một
Ngày tháng đó các bạn thường sum họp
Nhớ thắp cho mình một nén hương nha!

Nhớ buổi tiễn thầy, học trò đông trên phố
Xe đạp nối dài hàng đôi hàng ba
Từ Cửa An Hòa đi qua Vĩnh Lợi 
Nam Giao buồn nức nở một màu tang.

Thầy vẫn còn đây, vầng trăng còn đó
Các em bấy giờ nay đã lớn khôn
Cuộc sống trở mình qua bao khốn khó
Nếu gặp bây giờ chắc không thể nhận ra nhau.

Ba tám năm rồi, thời gian qua mau
Vẫn cứ ngỡ ngàng nhớ buổi mai đến lớp
Cả lớp khóc òa khi nghe tin sốt
Thầy đi rồi nước mắt thấm vành môi

Ba tám năm rồi Con vẫn nhớ thầy ơi
Trên một trang Văn tên thầy tôi còn đó
Thầy đã ra đi tỏa ngàn tia nắng nhỏ
Rọi ấm lòng cho những đứa con xa.

(21/12/2017)

Trong giấc chiêm bao

Mấy hôm nay Mẹ vắng nhà
Hay con thơ thẩn trăng tà bên hiên
Tuổi buồn nhớ khóm tre nghiêng
Tưởng như kí ức về miền lãng du.

Ngược dòng con vụng đường tu
Thương chi câu hát Mẹ ru hôm nào
Ngậm ngùi trong giấc chiêm bao
“Cù lao chín chữ” nói sao cho cùng.

Mắt buồn lệ cứ rưng rưng
Đợi chiều mòn mỏi cánh rừng bỗng hoang...

(29/12/2017)

Dạ Huế  

Huế bây chừ trời có đổ mưa
Có thấm ướt con đường xưa đi học
Mưa trên phố Mẹ chưa hoài khó nhọc
Đêm nguyện cầu đất nước bình yên.

Huế bây chừ chưa tới tháng giêng
Cái lạnh thấu da bếp lò ai sưởi
Đêm chụm củi thương cha gầy cái tuổi
Xa vắng đến muôn trùng nay chỉ là mơ.

Huế bây chừ mây bay lửng bay lơ
Cái nghĩ suy của em như bà cụ
Chuyện cực khổ như tiếng chuông Thiên Mụ
Gõ nhịp hững hờ mần Huế thiệt vô duyên.

Anh bây chừ đi qua đường Ngự Viên 
Thiếu vắng em người tình điên muôn thuở 
Hoa tàn lụi điêu linh đêm nằm chộ
Chiến cuộc điêu tàn thành quách tan hoang.

Huế bây chừ dẫu Huế có xênh xang
Áo mão vua ban thành mặt hàng cho khách
Anh cứ thấy nỗi niềm xưa Phò Trạch
Nhớ Ưu Điềm nên dạ Huế ngẩn ngơ.

(02/01/2018)
Ngủ đi em

Ngủ đi em, khuya rồi em hãy ngủ 
Mai vắng người nỗi nhớ cắt mần đôi 
Em không ngủ anh làm sao yên giấc? 
Tâm tư chừng như muốn vỡ làm đôi! 

Em chưa ngủ anh chập chờn nỗi nhớ 
Trăng ở nơi nào có thức đợi cùng em? 
Trăng mơ ngủ khi nào em chợp mắt
Sao trên trời rớt một nụ hôn rơi! 

Anh chưa ngủ vì có đêm để thức 
Có ngày dài để ai đó gọi tên 
Mùa thạch thảo không chỉ là thu cũ 
Em yêu ơi giấc ngủ ấy mô rồi!

(23/01/2018)

Giọt

Quán cà phê hồi đêm mình uống
Giữa thị xã buồn xa vắng đến mông mênh 
Một giọt nhớ hồi xưa mình đi học 
Một giọt sầu dòng nhạc cũ bâng khuâng...

(31/01/2018)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

VIDEO DẠY HỌC
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây