Còn rơi bụi phấn - Thơ Hà Văn Sĩ

Thứ tư - 19/02/2020 00:44
Còn rơi bụi phấn - Thơ Hà Văn Sĩ

6.
bỗng dưng


bỗng dưng ngồi ngó trời cao
bỗng dưng khẽ hỏi nơi nào có em
bỗng dưng hát điệu không tên
nghêu ngao tình khúc nhạc nền tông đô
...


vợ cười ông viết chi mô
thơ ông không đổi được tô bún bò

bỗng dưng ...
 

ngồi phỗng buồn xo
mấy thằng thi sĩ
 
nằm co cả đời ...

                                          (17/3/2018)

7.
xưa và nay

mọi thứ bây giờ không còn như xưa 
phố xá thênh thang làm sao gầy nỗi nhớ
em chẳng buồn nghe bản nhạc tình chan chứa
xa vắng muôn trùng rồi những khúc du ca
.


xưa "Hạ trắng", "Nắng chiều" trong giai điệu chia xa
chân bước lãng du một mình trên phố
nay ngất ngư
ng những tầng cao xa lộ
bao dự án công trình chen chúc mọc ra
.


cuốn sách giáo khoa bây giờ cũ rích
bài học xưa hay
,
nay chẳng hấp dẫn trò
lời nói thánh nhân đôi khi bỏ
đó
muốn giữ lấy thiên lương đâu có dễ với thầy
.


những face book, zalo trong thế giới phẳng lì
những truyền thống, cách tân, chuyện
Đ
ông - Tây - kim - cổ
chuyện dở chuyện hay tràn lan trên phím gõ
ai cũng bàn
, kể cả chuyện tào lao.


xưa đúng - nay sai - nghĩ hoài sai - đúng
thèm làm đứa học trò để học lẽ đúng sai
.

                                              (17/3/2018)


8.
đi


đi chưa hết con đường đã mỏi
sớm chưa buồn trưa đã vội đi
chiều chưa tắt thấy bóng đêm ngoài ngõ
mây ngu ngơ làm cơn gió thẩn thờ.


đi chưa hết nghĩ suy, người thấm mệt
tiền vãi vung cho thiên hạ tiêu xài
còn mình nhẩm
,
tính từng đồng bạc lẻ
tháng năm dài nằm sải ngó
trăng chơi.


hai thứ tóc tính tình như con nít
thèm đi chơi đâu đó dẫu không tiền
mơ thi sĩ viển vông buồn đất khách
ngày rong chơi đêm ngủ cạnh non bồng.

                                              (23/3/2018)


9.
mỏi ánh đèn

chợt thấy mình từ phía ấy xa xôi
chưa thoáng gặp đã muốn quên một thuở
biết nói gì vì hình như tim vỡ
một người đi - xa người nhớ - muôn chiều.


cánh chim bằng bạt núi ngó phiêu diêu
tình mắc bẫy trên rừng hoang trở gió
người ở núi chưa từng quen xe cộ
bước chân về thành phố rực mùa hoa.


lặng lẽ bóng mình tìm phố giữa xa hoa
phố hoang vu với một người xa lạ
chiều bóng xế và màn đêm mờ quá
 

mỏi ánh đèn, loang loáng giống như mơ.


về rừng xanh, trời chưa chiều đã tối
mây bay đi để gió ngủ bên đồi
trăng sắp tàn vị chi tình chới với
 

để âm thầm cùng với nhớ chia phôi ...

                                         (29/3/2018)


10.
Huế


em không nghèo nên em nào biết
trưa đói lòng nên mây có xanh đâu
đêm Chị Dậu - Tắt đèn, anh đi ngủ 
bếp cả ngày không củi lửa buồn thay!


ngày tháng dài trên giảng đường Đại học
anh đói lòng hoa mắt ai hay 
mẹ chạy vạy kiếm ba đồng bạc cắc 
chưa bao giờ lo lắng như hôm nay!


dòng sông thở mấy mùa anh xa nhớ
neo nỗi buồn gầy như buổi sớm mai
Huế vẫn đẹp
, Huế thơ và Huế mộng
nước đôi bờ im ắng để thương ai?

                                      (15/4/2018)

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

VIDEO DẠY HỌC
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây