Còn rơi bụi phấn - Thơ Hà Văn Sĩ

Thứ ba - 18/02/2020 23:33
Thơ của Hà Văn Sĩ là những ký ức. Ký ức về nỗi buồn của chiến tranh, về sự khát sống, ký ức về những người đã chết, ký ức về tình yêu, ký ức về những nơi anh đã đi qua, về những hình ảnh bình dị đã từng neo đậu trong tâm hồn nhà thơ. Ngôn từ của Hà Văn Sĩ nhẹ nhàng, thanh thoát, cổ điển, đôi khi nó như một hơi thở nhẹ, một giấc Thiền không hình dạng len vào những cảm xúc tinh tế nhất của chúng ta..."Còn rơi bụi phấn" - NXB Văn học là tập thơ thứ 8 của Hà Văn Sĩ, tác giả sẽ lần lượt giới thiệu cùng bạn đọc.
Còn rơi bụi phấn - Thơ Hà Văn Sĩ

1. BIỂN

biển anh có biết chi mô về biển
gió vỗ bờ thiếu tà áo em bay
chỉ mái tóc em là bồng bềnh với biển
anh có nói chi mô mà con sóng lại cồn cào.

biển dẫu mặn nhưng bờ môi em ngọt
biển có xanh, da em vẫn trắng ngần
biển có ồn ào em vẫn đợi vẫn mong
trong đêm tối biển ơi, đừng gào thét!

xin một lần nắm tay em và biển
để cồn cào một chút sóng lao xao.
                                     (5/3/2018)


2. EM ĐI LỄ CHÙA

hôm qua em đi lễ chùa
áo bà ba với gió đùa ngây thơ 
nguyện cầu phước đức như mơ
nước non vạn dặm sông hồ an vui.


công Tâm em để cho đời 
Trí để muôn người Đức để muôn dân 
nguyện cầu hỉ xả tri ân
nam mô Phật độ tấm lòng phúc an.


em như chiếc bóng giữa đàng 
niềm ưu tư gửi mây ngàn bến xuân!

                                         (5/3/2018)


3. MỘT SỚM VỠ ÒA

đã lâu rồi anh không ra biển
có phải chỗ muôn trùng con sóng mới hư vô
rạo rực dưới chân anh có phải là bờ cát
thoai thoải phía bờ là gió lộng xôn xao?


anh ở rừng dẫu đèn điện thay sao
chỉ biết có đêm và vầng trăng thức sớm
chưa biết biển xa kia còn ngủ muộn
nhịp vỗ vào bờ sự sống cứ sôi lên.


chỉ những đêm buồn đêm mới thật là đêm
thời gian có ngừng trôi kim đồng hồ vẫn chạy 

từng phút từng giây đưa đêm vào tan chảy
một sớm vỡ òa nhịp nhức nhối đơm hoa.

                                                       (6/3/2018)


4. PHƯỢNG


là hoa phượng nên em buồn vô cớ 
tiếng ve gọi mùa hè đến cứ ngẩn ngơ 
ghế đá sân trường đôi khi là khoảng lặng 
để những dỗi hờn xao xuyến cứ đi qua.


có những buổi chiều dạo bước không xa
đâu đã phải mùa thi sao anh hồi hộp lạ

những khoảnh khắc đi qua làm lòng anh rộn rã
cánh phượng buồn đâu đó mới thoảng qua.


cánh phượng đi qua mùa hè ở lại
bâng khuâng nỗi niềm chỉ để ngó chiều rơi
biết bao giờ anh được ngắm phượng ơi
mùa ly biệt chỉ buồn thôi chẳng nói.

                                             (7/3/2018)


5. CƠN GIÓ MÁT THOẢNG QUA

xin cảm ơn dòng sông đời vẫn chảy
những người qua đò vẫn đó, tôi đây
tôi vẫn còn nghe tiếng dạ thưa ngọt lịm
sau câu chào mắt ướt nhòa cay.


viên phấn trắng vẽ trang đời mộng thắm
nét thiệt thà s
ân phượng vắng chiều vơi
cảm ơn các em vẫn gọi thầy ơi
những
khoảng trắng trong đời như còn rơi bụi phấn .


tuổi bốn mươi không còn trẻ giữa đời
nhưng giọng nói các em vẫn còn trong trẻo quá
phút gặp các em dòng thời gian hối hả

xin cảm ơn đời cơn gió mát thoảng qua.
                                            (16/3/2018)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

VIDEO DẠY HỌC
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây